Trong những giờ học khi một trong chúng tôi phạm lỗi hay có những hành xử không hay, cô thường dạy chúng tôi những điều nên sửa đổi. Tôi đã chẳng thú gì với kiểu học Văn mà học thọc, học từng từ từng chữ của người khác và đặc biệt là tôi nghĩ rằng bị o ép trong một lối nghĩ suy kìm kẹp tính sáng tạo của thân phụ này.
Hay nói đúng hơn là vì sự ích kỷ của một số học sinh cá biệt, chỉ biết suy nghĩ cho mình chứ không cho người khác… Đọc những dòng chữ ấy, cảm giác mông lung lại trở về. Lớp 12, năm rốt cuộc của tuổi học trò, tôi vẫn còn là đứa trẻ - trong cả diện mạo và suy nghĩ, tính cách.
Thú thiệt là từ nhỏ tôi chỉ yêu thích những môn học thiên nhiên còn môn văn chương trong suy nghĩ của tôi chỉ là môn nằm tôi phải có trách nhiệm để tránh điểm liệt hoặc tránh kéo điểm tổng kết xuống.
Điều đó làm chúng tôi thực sự cảm phục. Nhưng em hãy luôn luôn nhớ: “Một người thầy dù có thế nào thì trò vẫn phải giữ lòng tôn kính. Thầy cô vẫn luôn xứng đáng là người để các em tôn kính…”. Một cảm giác hối hận. Suốt thời học sinh chỉ có hai năm tôi thực thụ học Văn là lớp 8 và lớp 11; niềm ham Văn học phát xuất từ những câu chuyện cuộc sống, từ những hiểu biết sâu rộng và từ chính tấm lòng của thầy cô.
Nhưng ấn tượng sâu sắc hơn với tôi là cô Nguyệt - cha bộ môn văn chương 11. Chí ít người thầy cũng đã bỏ bao công sức đèn sách để đạt đến học vị cử nhân, thạc sĩ… Bỏ bao công sức thức đêm thức hôm để soạn giáo án đứng lớp dạy các em.
Mã số: 2015. Cô trấn tĩnh một lát, rồi bảo: "Ừ… có phần hơi thiệt cho em. Tôi tự thấy lòng mắc cỡ khi chính tôi cũng đã có những phút xốc nổi suy nghĩ như vậy. Nội dung trong bài viết về hiện tượng học trò nói xấu thầy cô với những lý do chẳng đâu vào đâu; vì sự hiếu thắng của học trò.
Dáng người nhỏ nhắn của cô luôn toát lên vẻ nhạt phèo, giọng bảo nhỏ nhẹ, không kém phần “đanh”. Tôi đến nhà cô vỡ òa trong tức tưởi. Nhưng khung điểm của cô thấp khác với khung điểm của cô ấy… còn lời phê nữa… Tôi phị với cô, như thể bắt lỗi, ăn vạ cô giáo mình. Tôi kính trọng cô bởi dù là nữ nhưng cô có nét khí phách.
Giá những người học trò, đến các phụ huynh và cả nhà giáo để quờ quạng mọi người nhận thức đúng hơn về vai trò và sự cao quý của người thân giáo như lời dạy của cô thì cuộc sống này sẽ đẹp sao. Cô nói rất ít nhưng rất thấm thía. Dù sao thầy cô giáo vẫn hơn các em ít ra một bậc, ít nhất là cái đầu, chẳng trứng nào mà khôn hơn vịt cả. Bài văn này nếu là cô em cũng chỉ được sáu điểm thôi – cô trấn an tôi.
Rồi ngày chia tay với thầy cô dạy bộ môn cũng đã đến khi chúng tôi lên lớp. Xuất hiện trong tôi.
Và, chuỗi ký ức học trò thuở xưa lại trở về. Lời cô vẫn nguyên xi trong tâm thức của tôi. Tôi tức lên, muốn khóc khi bài văn “Phân tích tính nhân văn trong tác phẩm Vợ nhặt - Kim Lân” chỉ được sáu điểm với lời phê của đay “Có ý tưởng của sách tham khảo”.