Có những chuyện dễ dàng tâm tư, nhưng cũng có những chuyện chẳng biết nói cùng ai. Trong bề bộn suy tư, và trong lúc đi vào bế tắc tôi muốn gửi những dòng tâm tình của mình mong các chuyên gia và tòa soạn cho tôi lời khuyên! Trong ngày thành hôn, ai cũng khen vợ chồng tôi đẹp đôi, đẹp đôi không chỉ vì ngoại hình mặc cả hai chúng tôi đều là những người thành đạt trong công việc. Họ hàng hai bên đến chúc phúc và đều mừng cho bố mẹ hai bên có dâu hiền, rể thảo. Sau đám cưới cả hai bên đều chờ đợi những đứa cháu kháu. Anh là con một nên sự trông chờ của ba má chồng tôi lại càng nóng lòng hơn bao giờ hết. Biết cha mẹ hai bên mong có cháu bồng cháu bế từng ngày nên chúng tôi cũng không dùng biện pháp tránh thai nào cả mà để tự nhiên để mong sớm có tin vui. Nhưng 1 tháng, 2 tháng đến giờ đã 4 năm mà sự chờ đợi của chúng tôi dần đi vào tuyệt vọng. Đợi chờ, mong ngóng đến giờ trở thành mỏi mệt, hiện rõ trên khuôn mặt của chúng tôi và những người thân trong gia đình. Ai mách đâu là chúng tôi tới đó để chữa chạy, vào Nam ra Bắc, đông tây y phối hợp, kể cả những bệnh viện lớn hàng đầu về hiếm muộn chúng tôi cũng đến nhưng đến giờ vẫn chờ trong vô vọng. Khi còn là sinh viên chúng tôi đã có "quan hệ" trong thể mù mờ tri thức sản xuất. Ảnh minh họa Nhiều khi tôi tự trách bản thân, có phải do trước khi kết hôn chúng tôi đã có quan hệ tình dục nên giờ hậu quả như thế này sao. Ngày còn là sinh viên, chúng tôi yêu nhau và khi ái tình nồng nàn đã trao cho nhau sờ soạng. Biện pháp tránh thai chúng tôi dùng là những viên thuốc tránh thai nguy cấp. Sau lần trước nhất ấy xảy ra tôi và anh cũng tìm hiểu phương pháp tránh thai thích hợp. Chúng tôi lựa chọn bao cao su, nhưng được vài lần thì anh nói không có cảm giác thật và thấy khó chịu nên chúng tôi đành liều “quan hệ” chay. Và sau đó lại dùng thuốc tránh thai khẩn. Tháng “gần nhau” 1, 2 lần nhưng cũng có tháng “gần nhau” nhiều hơn. Có tháng tôi phải uống 6 lần thuốc tránh thai khẩn cấp. Cứ nghĩ uống thuốc tránh thai khẩn rồi sẽ an toàn nhưng ai ngờ đâu tôi lại mang thai. Khi biết được tin này anh cũng kinh ngạc không kém tôi là mấy, chúng tôi kinh ngạc tại sao mình đã uống thuốc tránh thai nguy cấp ngay sau khi “gần gũi” mà “hậu quả” vẫn xảy ra là sao? Đang là sinh viên, ba má vẫn phải lo cho cuộc sống hàng ngày thì làm sao mà sinh con được. Vậy là chúng tôi đành bỏ thai. Đến khi lập gia đình, mãi không có con thì tôi mới đi khám, sau khi được thầy thuốc kết luận tôi bị trứng đa nang, viêm lộ tuyến cổ tử cung... Thì chồng tôi đã sát cánh bên vợ, anh cùng tôi đi chữa trị ở mọi nơi, cũng sốt ruột nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh để vợ yên tâm. Vì anh biết vợ mình bị áp lực tâm lý rất lớn, làm vợ của một người con một thì gánh nặng lên đôi vai lại càng lớn. Nhiều khi tôi đã thầm nghĩ để anh đi tìm người nữ giới khác có thể sinh cho anh những đứa con kháu. Cuộc thế nhiều sự ngang trái, khi trẻ có quan hệ tình dục thì tìm mọi biện pháp ngăn ngừa không để "hậu quả" xảy ra. Tới khi lập gia đình thì chờ mong mãi không có một tia hy vọng. Giờ đây bị hiếm muộn tôi thấy hết sức chua xót. Ảnh minh họa Khi là sinh viên chúng tôi làm “chuyện đó” như một bản năng, đâu có tìm hiểu thông báo về giới tính, mà có hiểu thì đôi khi vẫn làm liều, chỉ nghĩ hết mình về tình ái. Anh vẫn luôn yên ủi tôi chờ, vì có những cặp vợ chồng lấy nhau tới 10 năm mới có con, mình mới được 4 năm thì đã là gì. Nhưng 4 năm đối với tôi đã là quãng thời gian quá dài trong sự chờ đợi. Nhìn bạn bè bồng bế con mà lòng tôi bổi hổi, xôn xao. Tôi nghĩ đến đứa con mình đã từng có mà khước từ nó. Nếu không giờ này con tôi đã biết gọi “mẹ ơi!”, 2 tiếng gọi sao mà thân yêu đến thế. Phải chăng ông trời đang chừng phạt tôi? Giờ đây tôi không biết phải làm như thế nào, nên giải thoát cho anh để anh tục hôn, cho ba má chồng sớm có cháu bế, hay cứ tiếp chuyện nuôi hy vọng đi chữa hiếm muộn? Nếu tôi cứ bên anh, phải chăng tôi là người quá ích kỷ, anh càng thương tôi thì tôi lại càng dằn vặt bản thân. Bạn đọc có thể gửi thư, câu hỏi về tòa soạn theo email: suckhoe@soha.Vn. Chuyên gia của chúng tôi sẽ giúp bạn tháo gỡ những rối rắm ngấm ngầm! |